Chuyện tình người hát rong/ Xin một vé ngày xưa/ Mẹ tôi/ Đà Lạt chiều buông – Thơ Nguyễn Kim Hương
Muốn qua để gửi lời yêu Ngại bờ xa cách nắng chiều đơn côi Con đò nghịch nước xa xôi Nàng là tiên nữ, ta người hát rong

Thông tin cá nhân: (VanDanViet)
Tác giả Nguyễn Kim Hương
Họ tên thật Nguyễn Kim Hương
Sinh năm 1985
Quê quán: An Biên, Kiên Giang
Hiện nay là giáo viên dạy tại Trường THCS Nguyễn Trãi
(Số 14-Nguyễn Trãi-KV1-P.Lái Hiếu-TX Ngã Bảy-Hậu Giang)
ĐT: 0975.204.678
Email: nguyenkimhuong2012@gmail.com
_____
Nguyễn Kim Hương
CHUYỆN TÌNH NGƯỜI HÁT RONG
Sinh năm 1985
Quê quán: An Biên, Kiên Giang
Hiện nay là giáo viên dạy tại Trường THCS Nguyễn Trãi
(Số 14-Nguyễn Trãi-KV1-P.Lái Hiếu-TX Ngã Bảy-Hậu Giang)
ĐT: 0975.204.678
Email: nguyenkimhuong2012@gmail.com
_____
Nguyễn Kim Hương CHUYỆN TÌNH NGƯỜI HÁT RONG
(Viết cho người hát rong)
Muốn qua để gửi lời yêu
Ngại bờ xa cách nắng chiều đơn côi
Con đò nghịch nước xa xôi
Nàng là tiên nữ, ta người hát rong
Hát cho qua những long đong
Để rồi năm tháng ngày mong chờ người
Núi trông mây, thật buồn cười
Còn mây trôi mãi cuối trời xa xăm
Hát đi còn những lệ thâm
Giọt tình ta giấu tháng năm héo mòn
Lang thang vẫn một lòng son
Dù nàng không biết ta còn yêu xưa
Lang thang chỉ nắng với mưa
Cất lên tiếng hát cho vừa trái ngang
Nâng ly, tay lại gảy đàn
Bài ca năm tháng trao nàng, yêu câm.
Ngã Bảy, 06-12-2015
XIN MỘT VÉ NGÀY XƯA
Cho tôi xin một vé tuổi thơ ơi!
Có hương lúa, tiếng chim,
Có cánh diều ngày xưa thấp thoáng
Có trò chơi cút bắt,
Có những chiều ngụp lặn sông quê
Để nghe vi vút gió ngoài đồng rộng
Chở cả lời ru
Nuôi lớn tâm hồn
Để nghe sông lắng phù sa
Hoa trái ngọt và mượt mà như điệu hò, câu vọng cổ
Từ độ lên thành
Nhưng có bao giờ quên
Chuyến đò quê ngậm ngùi con sóng cũ
Cơn mưa trái mùa rụng ướt ngày xưa
Xin một vé mình về tuổi nhỏ
Khản giọng trên đồng giữa bát ngát mênh mông
Người men lối mòn thăm con đò nhỏ
Xa cách lâu về từ buổi ấy sang ngang.
Ngã Bảy- 30.10.2015
MẸ TÔI
Mẹ đi qua nắng qua mưa
Mẹ mang sương sớm tay đưa giấc tròn
Lời ru dịu mát tim con
Đường hồng con bước mẹ mòn tóc phai
Gánh gồng trĩu nặng đôi vai
Nuôi con khôn lớn thương hoài tháng năm
Lá vàng rơi nát, xa xăm
Tiếng chiều buông xuống buồn câm vô hình
Một ngày con lớn xa tình
Mặt trời xua bước chân mình đi xa
Mẹ nhìn theo ánh trăng nhòa
Lệ vương tà áo buồn hòa cô đơn
Gió ơi đừng thổi từng cơn
Để rồi mẹ lạnh chập chờn cơn mê
Vòng tay dang rộng bến quê
Một ngày con lại tìm về rời ru.
17-10- 2015
ĐÀ LẠT CHIỀU BUÔNG
Chiều bên đồi nghe gió thoảng ngàn thông xanh
Cánh bướm gọi thu vương sợi nắng len khăn cổ ấm
Bước chân sơn nữ quyến rũ như hoa dại đại ngàn
Thu đang vào mùa
Âm vang tiếng thác
Đà Lạt chiều vội vàng buông
Sương khói nhớ ai lành lạnh bên hồ
Mắt mơ màng dõi theo từng cánh lá thu rơi
Rượu cần cong cong hương thơm môi nồng
Gió đồi em nghiêng ngả
Thung lũng xanh mây lơ lửng nắm tay nhau tự tình
Em bâng quơ vươn tay níu đóa dã quỳ đại ngàn
Thu chập chờn trong sắc vàng hoa dại
Thu chập chờn theo những giấc mơ yêu...
Đà Lạt, 02.8.2015
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hậu Giang ngày 21/01/2016
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.
_______________________________________________
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hậu Giang ngày 21/01/2016
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.
_______________________________________________